Feeds:
Bài viết
Phản hồi

Nhìn cảnh người họ Nguyễn bận rộn trói gần trăm tên cướp vào cột vào rường, Vũ âm thầm đánh giá lại tình cảnh, ánh mắt lướt qua từng gương mặt bụi bặm mà cân nhắc quyết định cuối cùng trong lòng.

Vẫn là không nên.

Đọc tiếp »


Đến đêm hôm ấy, khi cùng người tiến vào một trại Tré trống trơn, Vũ mới lờ mờ nhận ra, Nguyễn Hoài Phát muốn cho nàng thấy những gì.

Hắn muốn nàng thấy cái mưu, cái tài của hắn.

Đọc tiếp »


“Anh Phát, cậu Thân, đúng là trùng hợp quá.”

Đọc tiếp »


Khi tỉnh lại, Nguyễn Hoài Dương thấy mình đang ở trong một cái chòi lá tồi tàn, đồ mặc trên người vẫn còn ẩm rít vô cùng khó chịu. Vốn quen thói sạch sẽ, hắn đã định cởi ra.

Đọc tiếp »


Tránh đêm dài lắm mộng, tối đó, Vũ lại mò xuống hầm giam lần nữa.

Quả nhiên sau sự việc lúc tối, cho dù Đặng Tụy Thân vẫn còn nghi hoặc nàng đi nữa, hắn vẫn không thể ngờ chỉ một canh giờ sau nàng lại dám tiếp tục hành động.

Đọc tiếp »


Cười người chưa được bao lâu, Vũ đã phải vội vã tính đường thoát thân khỏi chốn này, ít nhất là trước khi Nhưỡng thả Ly và hai anh em thằng Dương ra.

Nếu đi theo hướng đó, Dương chắc chắn sẽ bị thủ tiêu, mà kẻ ra lệnh không ai khác ngoài Phát. Vũ không biết bất cứ hận thù gì đã khiến gã khốn đó phải nhẫn tâm như vậy. Cho dẫu có khác mẹ thì đã sao? Cũng là anh em ruột rà với hắn cả mà.

Một cách mơ hồ, nàng ngửi ra được loại bí mật còn tanh tưởi hơn con cá chết mang tên thân phận thật sự của cậu thứ nhà cả Trị. Song lại không biết rõ nó là gì.

Là gì đi nữa, vì bà Tích, nàng nhất định không thể để cậu thứ  bị giết. Và để làm được điều đó, nàng phải lo tìm cách cứu hắn thoát ra khỏi nơi đây trước khi Ly được thả về với cậu cả.

Cách ngày thả bọn con Ly chỉ còn một đêm, Vũ than với Nhưỡng nàng vô cùng buồn chán, có ý muốn hắn bắt giáo phường hát chèo về múa hát cho vui. Nàng bảo thay vì cứ phải mạo hiểm xuống trấn xem hát, sao không đem cả giáo phường lên đây? Dẫu gì giáo phường cũng là của dân, không sợ bọn quan quân quá để tâm truy đuổi. Nhưỡng cũng yêu thích nghe hát và có ý định này từ lâu nên lập tức đồng ý. Đêm đó, cả trại mở tiệc linh đình xem như “chào đón” cả giáo phường. Đối với việc làm gây họa cho người, thiếu nữ họ Lưu không hề cảm thấy áy náy. Không phải vì nàng biết rõ tên thủ lĩnh Nhiễu Cương sớm muộn sẽ làm điều này dù có hay không có nàng, mà đơn giản vì nàng có thù với những con người trong giáo phường đó, mong rằng kiếp này nguyên nhân khiến chúng đau đớn sẽ là chính bản thân mình, thế thôi.

Đêm đó, cả trại Tré tổ chức tiệc rượu linh đình đến tận giữa đêm. Chờ đến lúc buổi tiệc đã đến đà náo nhiệt, Vũ mới lặng lẽ lẻn đi tìm anh em nhà họ Nguyễn. Quả đúng như nàng đoán, không chỉ bọn cướp mà tôi tớ trong trại cũng kéo cả lên nhà trên xem hát chèo, chẳng ai buồn canh gác gì nữa. Khi nàng vào đến hầm giam cũng chẳng có lấy một tên gác đêm gọi là, từ đó mới thấy tên Nhưỡng và bè lũ của hắn có lòng tin vào căn cứ này biết bao.

Nhác thấy tà áo trắng bằng gấm thượng hạng ló ra từ cái lồng gỗ giữa hầm, không cần nhìn mặt Vũ cũng đoán ra ngay đó là Nguyễn Hoài Dương. Cái tên này từ nhỏ đã có sở thích vô cùng kỳ quái: màu trắng và sạch sẽ. Đến cái bát sứ có chút vết đen hắn cũng chẳng buồn động vào, đôi đũa ngà có vài vết ố là lập tức ném bỏ. May là hắn sinh ra trong gia đình giàu có, lại được bà cả thiên vị hơn tất cả, cái thói quen oái oăm này mới được phát huy. Hiện giờ thì hay thay, sự phát huy đã được kéo đến đỉnh điểm, bởi miếng vải mà hắn trải ra để ngồi lên kia, chẳng phải là áo của cậu bảy đấy ư? Em trai thì để mặc cho cởi trần nằm co ro một góc, bản thân lại ung dung nhàn nhã lấy áo gấm làm chiếu ngồi?

“Suỵt, cậu thứ! Dậy, dậy đi.”

Đôi mắt dài từ từ hé mở, để lộ tròng mắt trắng đen tinh tường, rõ ràng chủ nhân của chúng đã ngủ rất đầy, ăn rất đủ.

“Vũ…?” hắn ngạc nhiên, chút ghê tởm trượt ngang khóe mắt. “Sao lại là cô?”

Vũ đến muốn ngửa đầu cười lớn. Hắn vẫn bài xích nàng, từ nhỏ đã thế, đến lúc dầu sôi lửa bỏng cũng thế. Thật hổ thay cho một người mang danh mỹ nhân đệ nhất như nàng, đến một tên nổi tiếng trác táng tham mê tửu sắc cũng không thèm để mình vào mắt, vốn cũng là chuyện khiến cả làng khó hiểu bấy lâu nay.

“Sao cỏ không đỏ và mặt trời không xanh? Giờ này cậu còn hỏi chi mà thừa thãi thế? Có người đến cứu là may rồi, còn không mau gọi cậu bảy dậy cùng chạy?”

Trái với mong đợi của nàng, cậu thứ không lập tức mừng rỡ mà nheo mày hỏi ngược.

“Sao cô lại ở đây? Dọc đường về đây tôi vốn không hề thấy cô.”

“Chuyện đó quan trọng à?”

“Trước khi ăn bất cứ cái gì tôi luôn phải rõ ràng thành phần nguyên liệu.”

Trước khi kịp mắng cái tính ngược ngạo của hắn, Vũ đã thấy Dương đưa ngón tay lên kề môi ra hiệu im lậng. “Có người đang đến.”

Nàng đứng dậy ghé mắt nhìn qua khe cửa, lập tức thấy không ổn. Sao có lại nhiều ánh đuốc hướng về lối này thế này? Lẽ nào khi lẻn đi nàng đã bị theo dõi? Là ai? Đặng Tụy Thân?

Biết giờ khắc này dù có trốn đi để Thân bắt hụt, nàng về sau cũng sẽ bị Nhưỡng nghi ngờ, rất khó hành động. Nàng hít sâu vào, bình tĩnh nhìn quanh, trông thấy có một gã đàn ông bị trói lên cọc gỗ ở cuối hầm giam. Nhận ra mặt hắn, nàng lập tức nhấc quần chạy về hướng đó, trước khi đi còn ném lại cho cậu thứ một lời dặn dò.

“Phải giả vờ không hề biết tôi, biết chưa? Nhỡ cậu bảy tỉnh dậy mà việc vẫn chưa xong, nhờ cậu thứ kín đáo bảo luôn cậu ấy. Nếu không, cả ba chúng ra khó giữ mạng.”

Nói đoạn, thiếu nữ họ Lưu nổi danh hiền huệ nhất làng Bưởi nhanh chóng rút xuống roi da đang treo trên tường, ra sức quất mạnh lên người gã tù nhân bị trói trên cọc, vừa xuống tay vừa quát to.

“Ngươi! Thứ quan tham lam khốn nạn! Vì dục vọng của chính mình mà ép chết cả nhà ta! Đây chính là bào ứng! Ông trời đã để đại vương vô tình bắt phải ngươi! Hôm nay nếu ta còn không nhân cơ hội báo thù, ta còn đáng mặt con nhà họ Lương không chứ?!”

Cậu thứ Dương tròn mắt nhìn thiếu nữ trước mặt, miệng mở ra khép lại vài lần nhưng cũng chẳng thành lời, mãi đến khi đám người ở ngoài xông vào mới dám dời đi tầm mắt.

“Thị Ngọc! Nàng đang làm gì thế này?”

Kẻ vừa lên tiếng là Nhưỡng, tuy giọng điệu có phần bất mãn, song không hề chứa nốt giận dữ, có lẽ từ ngoài cửa đã nghe ra những lời Vũ mắng tên quan tham, thật sự đã tin nàng không có ý trốn chạy. Theo sau hắn là tên thuộc hạ đa nghi, cứ nhíu mày lại mà nhìn nàng không chớp mắt.

Vờ giật mình đánh rơi roi da, nàng bủn rủn quỳ sụp xuống đất.

“Em cầu đại vương! Em xin đại vương! Xin ngài hãy trả lại công đạo cho em…!”

Nói đoạn nấc lên, ôm mặt khóc đến tàn hoa bại liễu.

Nhưỡng dĩ nhiên lập tức nhào đến bên người đẹp, nhẹ nhàng kéo nàng dậy ôm chặt vào lòng, tay không quên sờ nắn khắp vòng eo thon nhỏ. “Thôi nào, châu báu của ta, ta thương, ta yêu, nàng muốn cái gì đại vương ta cũng chiều. Đừng khóc nữa, được chưa?”

“Em… em… đại vương vốn biết nhà em bị họa quan quyền nên mới ra nông nổi này… Chính là vì tên quan này! Chính hắn! Hắn vì ép lấy em không thành nên mới vu vạ cho thầy và anh em phạm thượng, khiến họ phải chết thê thảm. Mẹ em vì quá đau lòng mà tự vẫn đi theo, bỏ mình em bơ vơ đơn độc… Nếu không phải vì ngày đó gặp được đại vương, được ngài cứu giúp, em bây giờ chắc đã bị hắn ép về làm vợ lẽ rồi! Mấy hôm nay nghe bọn con hầu đồn dưới hầm ngục có giam một tên tham quan bị đại vương xử phạt, em sinh nghi là hắn nhưng không dám bẩm với đại vương, đành tự mình xuống xem. Nào ngờ… trời đất run rủi… lại để đại vương bắt ngay kẻ thù diệt gia của em! Đúng là ý trời…!”

Vài tên thuộc hạ theo sau lúc này mới ậm ừ vỡ lẽ. thì ra chuyện là thế! Vậy mà thằng Thân lại la toáng lên với đại ca là chị dâu trốn rồi… Đúng là no say quá đâm nói năng càn bậy!

Đón nhận những ánh mắt trách móc từ phía Nhưỡng và đám anh em, Thân càng sa sầm nét mặt. Cái lũ này… mới vừa nhìn thấy mỹ nhân rơi lệ đã như ăn phải thuốc lú, ả nói gì cũng tin?! 

Đắn đo một lúc, đột nhiên mắt hắn sáng lên, vừa cười một cách ma mãnh vừa rút đao bên hông ra dùng hai tay dâng lên Nhưỡng.

“Thật không ngờ chị dâu có mối thù diệt nhà với kẻ này. Nay trời đã định cho chị dâu gặp kẻ thù nơi này, âu cũng là quả báo phải gánh của hắn, chi bằng đại ca hãy giúp chị dâu giải mối hận sâu bằng trời biển này…?”

Tay vân vê chòm râu trên cằm, tên thủ lĩnh Nhiễu cương suy nghĩ lợi hại một chút. Sớm muộn gì hắn cũng giết gã, bây giờ ra tay sẽ khiến người đẹp càng yêu thương mình, sao lại không làm?

Vừa định giơ tay ra nhận đao, đã thấy gã thuộc hạ hạ hai tay xuống một chút, vừa ngay tầm mắt của thiếu nữ trong lòng mình.

“Ý em là… để chính chị dâu ra tay kia.”

Vũ nheo mắt nhìn gã thuộc hạ. Bắt nàng giết người ư?

Thân nhếch cười, nàng là con gái nhà lành, hắn biết chắc nàng sẽ không dám, nếu quả thật giữa nàng và gã quan kia không hề có thù hận. Giết người là trọng tội, giết quan triều đình tội lại càng thêm tội. Không phải bọn có học theo đạo nho gia luôn rao giảng mạng người quan trọng sao? Hắn không tin nàng dám ra tay, cùng lắm là giả ngất để thoái thác mà thôi.

Nhưỡng thấy mặt mỹ nhân trắng bệch, bèn nảy ra chút nghi ngờ, song nghĩ lại dù gì nàng ta cũng chỉ là một tiểu thư khuê các, giết gà hẳn cũng chưa từng chứ đừng nói gì đến giết người, đã toan phẩy tay cho qua, sau này canh giữ nàng ta nghiêm ngặt một chút là được.

Song chưa kịp mở miệng, đã bị một đôi mắt hừng hực lửa thù dõi thẳng vào mặt. “Đại vương, ngài cho phép em tự tay giết hắn sao?”

Nhưỡng hơi giật mình, nhìn sang Thân rồi quay lại nhìn người vừa mở miệng, nghi ngờ trong lòng bị đánh tan quá nửa. Trông thế này, rõ ràng rất muốn giết tên quan kia rồi. Nếu không phải hận thù thật sự thì làm sao một tính nết nhu mì thế này có thể bày ra loại biểu cảm dữ dội đó?

“Được, ta cho phép.”

Không đợi Nhưỡng nói thêm, thiếu nữ nọ lập tức đón lấy đao trên tay Thân, hành động kiên quyết, thái độ cương liệt. Tà áo trắng tang thương, mắt ngập đầy quyết tâm ngùn ngụt, mất đi rồi vẻ run rẩy vừa thấy trong vòng tay Nhưỡng, bọn cướp Nhiễu Cương lúc này lại dường như đang thấy một nữ tướng thời cổ đợi báo thù chồng.

Gã quan tham liên tục lắc đầu, nước mắt giàn giụa. Hắn nào có quen biết con đàn bà này? Có ai nói cho hắn biết chuyện gì đang xảy ra hay không?

Thấy tình hình không như dự đoán, Thân rủa thầm, lấy cớ là khống chế tên quan mà lao lên túm lấy giẻ bịt miệng của hắn kéo xuống. Vừa nói được, kẻ nọ lập tức kêu to.

“Oan quá! Oan quá ông Nhưỡng ơi! Tôi nào có biết con đàn bà này là ai cơ chứ?!”

“Câm miệng!” Vũ quát lớn, dùng sóng đao tát mạnh vào má hắn. “Chớ có lật lọng đổi trắng thay đen ở đây! Ngày đó trước cửa nhà ta ngươi đã hăm dọa thầy mẹ ta những gì lẽ nào không nhớ? Anh trai ta đem vàng đến mong ngươi tha cho ta, ngươi cười hề hề nhận lấy nhưng quay lưng đi lại gán tội cho thầy và anh ta âm mưu hối lộ! Mẹ ta đến phủ xin tha ngươi lại cho lính ra đánh khiến bà nằm liệt giường cả tháng! Làm quan phụ mẫu như ngươi có còn đáng mặt làm quan hay không?!”

Thấy nàng vanh vách kể tội, thái độ lại xúc động có thừa, gã quan lại càng thảng thốt, cố lục lại trong trí nhớ xem đã từng hãm hại kẻ nào như nàng vừa nói chưa. Nhưng dù có nhớ ra hay không, hắn biết bản thân không bao giờ được thừa nhận.

“Trăm lạy tiểu thư, ngàn lạy tiểu thư… tôi thật sự không có quen biết cô mà…! Sao cô lại gắp lửa bỏ tay người thế này! Giời ơi là giời… xin mọi người cứu tôi…!”

Xung quanh trầm ngâm nhìn nhau, đến cả chân mày của Nhưỡng cũng bắt đầu nhíu lại, kẻ nào mới đang dối trá đây?

Vũ ngước đầu, quai hàm đanh lại, mắt long lên ra điều kiềm nén đau thương, giọng thoát ra run rẩy nhưng vô cùng lưu loát.

“Sơn Nam Quán, gian thứ hai trên gác, ngươi say rượu nhìn thấy ta lần đầu đã toan cho lính đến bắt về. Con hầu nhà ta đứng ra cản liền bị chúng đánh chết. Ta hết cách đành phải nhảy xuống sông tháo chạy. Quan đánh chết dân giữa ban ngày ban mặt! Bao nhiêu người nhìn thấy ngươi đạp chết tươi con bé đó! Ngươi dám nói không nhớ, không hay?! Ngươi có tin ta trình báo chuyện này lên Đại Lý Tự, Đại Lý Tự không nhận thì lên tận Đông Kinh đánh trống Đăng Văn hay không?”

Nghe đến đó, hắn hãi quá, lập tức giãy nãy.

“Không có! Nó nào có chết?! Lúc chúng ta rời khỏi nó vẫn còn thở cơ mà…! Cái chết của nó có đổ thì phải đổ lên bọn thầy tu trên chùa Phật Tích hoặc bọn dân đen kia chứ? Chính chúng đã đưa nó đến đó!”

“Cuối cùng ngươi cũng đã nhận! Chết đi, tên quan khốn kiếp!”

Nói đoạn không đợi đối phương phản ứng, nàng nhắm ngực hắn đâm mạnh.

Mọi việc diễn ra quá nhanh, quá bất ngờ, tên tham quan đã chết tại chỗ.

“Đại vương…” nàng buông tay, lao vào lòng một Đoàn Nhưỡng vẫn còn bỡ ngỡ mà òa lên nức nở.

“Chết là đáng tội!” một tên thuộc hạ chợt nói.

Thế rồi, tất cả đều đồng loạt gật gù. Ai cũng nghe thấy những lời cuối cùng của tên tham quan, hắn vì sợ oai vua nên đã thừa nhận sự việc trên Sơn Nam Quán, dĩ nhiên chứng tỏ những gì tiểu thư Lương Thị Ngọc nói mới là thật: hắn đã hại chết cả nhà nàng ta, sau đó có lẽ vì muốn Nhưỡng cứu mình nên đã chối bỏ có quen biết nàng.

Sự thật là, việc này Vũ vốn đã dò hỏi kỹ càng trước khi tạo ra thân phận Lương Thị Ngọc kia, vì thế giờ đây mới có thể bẫy dụ gã tham quan dễ dàng như vậy. Qua bao tháng năm luồn lách, nàng đã học được một điều: muốn tạo ra một lời nói dối hoàn hảo, phải trộn lẫn vào đấy một phần sự thật.

Là vàng hay thau, có khi cũng chỉ cách nhau một đường đao trí mạng.

Từ trong vòng ôm an ủi của Nhưỡng, Vũ kín đáo phóng mắt về phía lồng gỗ nhốt anh em nhà họ Nguyễn, chợt thở phào khi trông thấy cậu bảy Đại vẫn còn ngủ say.

Có điều, anh thứ của hắn…

Ánh mắt đó, Vũ thề, rất gần với một loại trạng thái.

Là khi con người ta trông thấy sét đánh giữa trời quang.

Có hoảng, có ghê, lại có cả nể.


Nhiều ngày tiếp theo, Vũ phân vân rất nhiều trước những con đường mở ra trước mặt.

Cho dù cái đích chỉ có một: cứu được Nguyễn Hoài Dương.

Đọc tiếp »